• 최종편집 2019-10-22(화)

Multi-Lang
Home >  Multi-Lang

실시간뉴스
  • INTERVIEW, The Man Called ‘Nam June Paik’s Hands’
      Lee Jung-sung was running an electronics shop in Seoul in 1988 when he first met Nam June Paik, the father of video art. For nearly two decades thereafter, Lee worked as Paik’s project technician and main collaborator. Lee is still busy these days overseeing the late virtuoso’s legacy, restoring and maintaining his works. ‘Nam June Paik Art Center’ is located in Yong-in City. We can meet his masterpieces anytime. Behind Nam June Paik, the world’s first video artist, there was Lee Jung-sung. Their first collaborative work was a tower of 1,003 TV sets titled “The More the Better” (Dadaikseon, 1988). In the ensuing 18 years, Lee engineered the installation of Paik’s artworks, and as they crisscrossed the globe, Lee morphed into Paik’s closest collaborator and source of ideas. It could be said that Nam June Paik’s brain soared on the wings of Lee Jung-sung’s hands, and Lee Jung-sung’s hands were able to build amazing things because of Nam June Paik’s brain.  Sowing Trust Lim Hee-yun: So how did you meet Nam June Paik? Lee: I have to set the scene first. The household appliances trade show in Korea began in 1986. The Seoul International Trade Fair opened in what is now the COEX Convention Centre in Samseong-dong, and the competition between Samsung and LG was really intense. They were having a battle of ideas, under strictest secrecy, to come up with the most innovative display for the grand opening. The Samsung side commissioned me to install a “TV wall.” I managed to build a wall of 528 TVs in little time, so after that they got me to do all the displays for the major Samsung Electronics stores in Seoul. And then it was 1988. Mr. Paik was asking around for a technician to help build “The More the Better,” and eventually got in touch with me because I was doing that work for Samsung. He asked me, “Can you do me one with 1,003?” And, of course, I said, “Yes, I can do that.” I was thinking, “I did one with 528, just doubling the number shouldn’t mean it can’t be done.” At that point I had no idea about what an important figure Nam June Paik was, or what an embarrassment it would be on the global stage if we couldn’t pull it off. They say, don’t they, that you’re bravest when you know nothing. Lim: Did the work on “The More the Better” go smoothly? Lee: Mr. Paik tasked me with installing the 1,003 TVs and then he went off to America, simply saying, “Do a good job.” At the time, the biggest challenge to installing TVs on such a large scale was how to deal with the video feed. Even in Japan, they only had a device that could distribute video to six TVs simultaneously. And it was 500 dollars apiece, which was a lot of money. So I started making my own from scratch. In the end, the 1,003 TVs worked perfectly by the promised date of the live broadcast. It was the best feeling ever. I think Mr. Paik was really surprised, too. Later on, when he came back to Korea, he admitted to me, “To be honest, I thought if even half of them worked, it would be a big achievement.” Then he asked, “I have to make another work in New York. Could you do it?” And I responded, “Sure, yeah, why not?” The work was “Fin de Siecle II,” which was installed at the Whitney Museum in 1989. After that one, Mr. Paik sent me to Switzerland where I couldn’t even speak the language. I had to install 80 TVs in a week, and because of my massive bag full of TV parts and tools, I was stopped by customs at Zurich Airport. I wrangled with the customs officer, speaking in Korean and making signs with my hands and feet. I managed to persuade the gallery to extend the time I was able to work until after closing. I finished the work in less than five days and was able to go off and do some sightseeing. That was when Mr. Paik really came to believe in my grit and adaptability. Exchange of Ideas Lim: You started out as a technician. How were you able to understand the creative world of Nam June Paik when even people in the art world at the time weren’t able to keep up with him? Lee: I’ll turn that question around. Do you understand Picasso’s paintings? There’s no right answer when it comes to appreciating works of art. There’s nothing to wonder about with why people like a certain artwork either. You just need to feel for yourself, “That’s fun,” or “That looks good.” At the beginning, I also just passively made whatever Mr. Paik instructed me to make. But from some point or other, I started candidly proposing my ideas, too. If I were to say, “I think it would be good if we add something like this, what do you think?” he’d respond with, “Hey, buster, you should have said so from the beginning.” And then I realized, “Ah, if I suggest my ideas in advance, he really would take them on.” Yes, he would readily take on the advice I gave in consideration of the environment of the exhibition space and technological limitations. Lim: Is there a lot involved to maintain Nam June Paik’s works? And what work do you do now aside from that? Lee: Not long ago, I worked on restoring the work “108 Agonies” (1998) in Gyeongju. It was so damaged that it took me a whole week, and I also did some work on “Fractal Turtleship” (1993) at the Daejeon Museum of Art. Recently, I went over to the Whitney Museum in New York to help with the conservation of “Fin de Siecle II.” Aside from that, I give advice to young budding artists, and I occasionally give lectures, too. This autumn, there’s a big Nam June Paik retrospective in Nanjing, China, and I think I’ll have to work on that one, too. I also have to keep pouring my heart and soul into the organization of his archive. Preservation and Restoration  Lim: Now the era of YouTube is in full swing. How do you look back on Nam June Paik’s art in this day and age?  Lee: He went around piling up debts to create innovative artworks, but with today’s technology he would have made loads of really unusual works. In his later years, he stopped doing video art and tried to go into laser art, but the overheads were just so high. He was just about able to use military-grade lasers. If lasers and LED had been in use when Mr. Paik was doing his work, we probably would have gotten to discover another Nam June Paik, entirely different from the one we know. Lim: Do you still sometimes think of the days when you were working with Nam June Paik? Lee: Of course. I was nothing but a technician, but since I worked with Mr. Paik on his artworks, I got to travel the world and wanted for nothing. To tell you the truth, even now, once or twice a month, I meet him in my dreams and we work together. It’s completely new work. In the dreams, we never work again on the works we made in the past. Maybe his insistence on always going after what’s new is still alive.   Lim Hee-yun, KOREA FOUNDATION
    • Local-East
    • 용인
    2019-10-02
  • Following King Jeong jo to his ‘Brilliant Fortress’
        Hwaseong Fortress, the epitome of late Joseon Dynasty architecture, surrounds the traditional city center of Suwon. Inscribed on the UNESCO World Heritage List in 1997, the fortress was carefully thought out and meticulously designed to reflect the thoughts and ideals of King Jeongjo, the 22nd ruler of Joseon, who also had the entire construction process precisely documented. In the spring of 1795, Hanyang, the capital of the Joseon Dynasty and today’s Seoul, overflowed with visitors from all over the country. Suspension of the night curfew and temporary tents could not resolve the overwhelming demand for accommodations. But shopkeepers celebrated the unexpected surge of customers. The visitors had all come for one reason: to catch a sight of the king’s procession. Posters put up throughout the country announced the king’s impending travel, informing commoners when they could see him at close range. In those days, the king was likened to a sun god. Seeing the king was compared to being awash in a celestial light. Those who traveled from afar to catch a glimpse were called gwangwang minin, meaning “the people who came to see the light.” Today the word gwangwangmeans “tourism.” The King’s Filial PietyAt around seven in the morning on the ninth day of the second month of 1795, King Jeongjo formally greeted his mother, Lady Hyegyeong, at the front gate of Changdeok Palace, mounted his horse and departed with her for Hwaseong Fortress, where they would stay for four days. The primary reasons for the trip were to celebrate Lady Hyegyeong’s 60th birthday at the fortress and to visit the tomb of Crown Prince Sado, the king’s father, located in its vicinity. Nothing was spared in the preparations. For starters, the royal procession itself stretched for one kilometer. Thus, it covered five percent of the 20-kilometer trip simply by lining up. Still, it took two days for the lumbering procession to reach Suwon, home of the fortress. The Joseon Dynasty had never seen such a sight. It still resonates with many Koreans today as an exemplary display of the 18th century monarch’s filial piety. Jeongjo became the next in line for the throne at the tender age of 11, when Crown Prince Sado died after spending eight days crammed into a wooden rice chest. Sado’s own father, King Yeongjo, ordered the lockup on charges of blasphemy and treason. History suggests that the crown prince was mentally ill and terrorized the palace. There also were rumors that he was victimized by factional strife and a palace plot. The young Jeongjo, now named the son of his dead uncle, spent the next 14 years constantly fearing that palace officials would try to assassinate him. “I am so fearful that it’s like sitting on pins and needles, and my situation is as perilous as eggs piled on top of each other,” he said. Those who raised his suspicions “walk with pounding footsteps, showing no signs of caution or reverence,” he explained. In 1776, following the death of his grandfather, he stood before those people and proclaimed himself to be the son of Crown Prince Sado. The ill-fated crown prince’s tomb lies on Mt. Hwa, some 10 kilometers south of Mt. Paldal, the highest point of Hwaseong Fortress. Befitting the name of Mt. Hwa, which means “flower mountain,” the tomb is lavishly decorated, surrounded by 12 exquisite stones, carved in the shape of lotus buds, and retaining panels. The site, once the location of the Suwon county office, had for hundreds of years been regarded as an auspicious site for royal burials. In 1789, King Jeongjo moved the county office to where it stands today, and moved his father’s tomb from Yangju, north of Hanyang, to Mt. Hwa. He then renamed the tomb Hyeollyungwon, meaning the “garden of prominent rise,” and built a temple nearby to pray for his father’s happiness in the afterlife. And so, 33 years after his death, Lady Hyegyeong was finally able to properly pay her respects to her deceased husband. Recalling Memories of 200 Years PastA grand royal procession was a ceremonial and political event often undertaken by the pre-modern dynasties of Northeast Asia. But King Jeongjo’s procession to Hwaseong Fortress broke the mold. The scale was the biggest since the founding of the Joseon Dynasty in 1392, as was the budget. For the eight-day trip, the palace mobilized 6,000 people and 1,400 horses and allocated 100,000 nyang, equivalent to around seven billion won today (approximately US$ 6.2 million). Some 120 craftsmen gathered to construct the palanquin that carried Lady Hyegyeong in the procession. It cost 2,785 nyang (200 million won), worth two of Korea’s most expensive luxury sedans today. These figures can be quoted nowadays thanks to the meticulous records of the procession kept at the time. One of them is “Record of King Jeongjo’s Procession to the Tomb of Crown Prince Sado in Eulmyo Year” (Wonhaeng eulmyo jeongni uigwe), an eight-volume record of the entire event, including all of the preparatory stages. Sixty-three banchado, illustrations showing all of the participants and their positions in the procession, greatly enrich the record. Kim Hong-do (1745-c. 1806), a famed genre painter and court artist, assembled the most talented artists to produce the artworks. The illustrations, therefore, have supreme documentary and artistic value. Another important record is “Painting of King Jeongjo’s Procession to His Father’s Tomb at Hwaseong” (Hwaseong neunghaeng do), an eight-panel folding screen. It depicts highlights of the procession as well as a detailed picture of the completed fortress, which indicates it was painted a year after the procession. There are some lively, delightful details here and there, such as pictures of soldiers trying to control crowds, groups of young scholars enjoying the scenery, men trying to stop others from fighting, and taffy and rice cake sellers weaving through the crowds. Many people began to think back 200 years to this time when the novel “Eternal Empire” (Yeongwon-han jeguk) by Lee In-hwa was published in 1993. Based on the assumption that the monarch was poisoned to death, the novel was a bestseller and a movie of the same title soon followed. When the Hwaseong Fortress was inscribed on the UNESCO World Heritage List, an annotated compilation of the records the king left behind was published and the illustrations of the procession, originally black and white woodblock print pictures, were colored and republished, thus becoming high-end cultural products. These moves all helped reinstate King Jeongjo to his reputation as the reformer monarch who led the Joseon Renaissance. It reawakened Koreans’ long forgotten memories of an admirable king. The procession was not King Jeongjo’s first to pay respects to his father. After relocating his father’s tomb, he visited it every year, so the procession of 1795 was his sixth. The processions served the king’s ulterior motives. Since many soldiers were mobilized for these visits, they became an opportunity to check their state of training and inspect the defense system of the capital. Moreover, the deployment of so many soldiers meant that new roads and bridges would be needed, thus expanding the kingdom’s transportation network. Consequently, the processions reaffirmed the king’s authority and power. Purpose of the FortressHwaseong Fortress was an invincible stronghold built with the latest technology. It constituted a new multipurpose town designed by Jeong Yak-yong (1762-1836), a scholar advocating the new “practical learning” (Silhak), who had also designed the king’s pontoon bridge. But examination of the design suggests that a military fortification was not all that the king had in mind. Streams were channeled through the town and a new cross-shaped road network was built to facilitate the movement of people and goods. During his four-day stay, the king paid his respects at his father’s tomb, held a special state civil service exam for the selection of regional officials, observed the soldiers’ training day and night, held his mother’s 60th birthday banquet and then another banquet for the elderly people in the local area. In the new fortified town that he had created, he tested everything that he conceived and tried to implement after much agony and deliberation. It was a year since he had started preparations for the royal procession, six years since he had relocated his father’s tomb, and 20 years since he had ascended the throne. With its walls stretching 5.7 kilometers in circumference and standing 4.9 to 6.2 meters high, Hwaseong Fortress was completed in 1796, the year after King Jeongjo’s grand procession to his father’s tomb. Construction of the whole fortification took just two years and six months to finish, its 40-some defense facilities including four beautiful main gates in the north, south, east and west. The western command post stands on the highest part of the fortress at the top of Mt. Paldal; Banghwasuryu Pavilion (whose name means “pavilion for courting flowers and seeking willows”) and Hwahong Gate, one of the smaller gates which surmounts arched sluices, are lovely at any time of the year; and the three observation towers called Gongsimdon, representing a new type of structure made of brick and stones and hollow on the inside, could only be seen here The temporary palace at Hwaseong was damaged during the Japanese colonial period and used at various times as a hospital, school or police station. But the palace was restored to its original state in 2003, and that is what visitors see today. The accurate restoration was possible as King Jeongjo had the entire construction process documented in “Record of the Construction of Hwaseong Fortress” (Hwaseong seongyeok uigwe). Reborn as a World Heritage SiteWhen the UNESCO team visited Suwon in April 1997, a photocopied version of “Record of the Construction of Hwaseong Fortress” found its way into the hands of Nimal de Silva, who was leading the field inspection of the fortress. Already impressed by the architectural diversity of the defense structures of the fortress, he marveled at the vast and exhaustively detailed document. The book is said to have played a decisive role in the decision to bestow World Heritage status to Hwaseong, which had suffered repeated damage and restoration over a period of just two centuries. The UNESCO team’s reaction to the book is in line with the way Koreans today like to think of King Jeongjo. In the records he left behind, his sincerity shines through and sheds light on his thoughts about monarchy and republic, the transition from pre-modern to modern, and the individual and the state. Lee Chang-guy Poet and Literary CriticAhn Hong-beom PhotographerKOREA FOUNDATION
    • Multi-Lang
    • 영어
    2019-09-10

실시간 Multi-Lang 기사

  • 多文化家族福祉情報、來年から基礎生活受給者の条件ハードル下がる
    <다문화정보, 기초생활수급>   所得が多くない多文化家族は、政府が生活費を支援する制度、基礎生活保障制度の活用をお薦めする。本人が基礎生活受給者になれなくても、義両親が基礎生活受給者となれば、義両親への支援などの負担を減らすことができる。   基礎生活受給者の条件は、2019年度基準3人世帯の月所得112万8010ウォン以下、4人世帯は138万4061ウォン以下。   病院費の大部分に割引が可能な醫療給與受給者は、3人世帯150万4013ウォン以下、4人世帯は184万5414ウォン以下。   住居給與受給者や敎育給與受給者はそこから約15万ウォンづつ基準があがるため、より多くの人が恩恵を受けられる。   しか月給基準だけを満たせば受給できるわけではない。貯蓄金額、所有住宅價格あるいは傳月貰保證金、自動車價格などもすべて算定して月給に加算する。   子どもの扶養能力も検討するため、両親は所得がなくても、子どもの所得が多ければ両親は基礎生活受給者となれない。両親が基礎受給者になるためには、子どもの所得と財産をすべて検討する。   韓國の情緖上、子どもが多額の所得があれば当然両親に多額の支援をするだろうと予想するからだ。   そのため子どもの扶養能力を判定するのだが、現在までは息子と娘で差別があった。   ソウルに住むAさん夫婦(夫67歲、妻55歲)に、月270万ウォンを稼ぐ息子がいるとしよう。息子の所得が171万ウォンにならなければAさん夫婦は基礎受給者となり、287万ウォンをこえると脫落だ。息子の所得は171万ウォンから287万ウォンの間だ。   この場合、99万ウォン(270万ウォン-171万ウォン)の30%を両親への扶養費用とみなす。扶養能力が少しあるため、これぐらい(約30万ウォン)は両親へ生活費として提供するとみなす。したがって政府はAさん夫婦に支給する生計費から、30万ウォンを除いて57万ウォンほどを毎月支援する。もし息子ではなくて結婚した娘ならば、99万ウォンの15%(約15万ウォン)だけ両親への扶養費用とみなす。   このように娘の両親扶養負擔が息子とは正反対だ。息子の責任を强調する傳統的觀念が反映されている。しかし來年からは扶養費負担を10%とし、息子と娘の区別をなくす。この場合、Aさんの生計費支援金は57万ウォンから80万ウォンへと上がる。福祉部は、両親扶養責任がすべての子どもへとなっている昨今の情勢を反映して差別をなくすとした。   福祉部はまた子どもの扶養負担を減らすために財産基準を下げた。子どもの不動産·金融財産·自動車を所得と換算するときに、加額の4.17%を月所得とするが、今後は2.08%へと下げる。釜山の85歲の老人は、57歲の息子(5人世帯)の家·金融財産などのために生計費を受けることができないが、來年からは23万ウォンを支援される。   重症障がい者は両親の所得·財産のために基礎受給者から脫落することがあった。両親が扶養義務者となるからだ。來年からは重症障がい者には扶養義務者基準を適用しない。   洞住民センターに基礎生活受給者を申請したのに脫落したことがあるならば、來年にもう一度申請してみてはどうだろうか。 번역 아키오 객원기자      
    • Multi-Lang
    • 일본어
    2019-10-12
  • Thông tin phúc lợi dành cho gia đình đa văn hóa, bắt đầu từ năm sau ngưỡng tiêu chuẩn đăng kí hưởng lợi cơ bản sẽ được giảm xuống.
     <다문화정보, 기초생활수급> Một trong những chế độ hỗ trợ sinh hoạt cho đối tượng có thu nhập thấp trong xã hội là các gia đình đa văn hóa mà Chính phủ đang điều hành đó chính là chính sách hỗ trợ cung cấp chi phí sinh hoạt cơ bản. Mặc dù bản thân mình và gia đình mình không nằm trong danh sách được hưởng chế độ hỗ trợ này của Chính phủ nhưng có thể cha mẹ chồng mình là những người có thể nhận được sự hỗ trợ này từ phía Chính phủ, như vậy có nghĩa là chúng ta đã biếu cha mẹ chồng một chút tiền quà hàng tháng rồi đấy ạ.   Điều kiện để trở thành người cần hỗ trợ chi phí sinh hoạt cơ bản đó là có tổng thu nhập dưới 1,128,010won/tháng đối với gia đình có 3 thành viên và dưới 1,384,061won/tháng đối với gia đình có 4 thành viên được tính theo căn cứ tiêu chuẩn thu nhập năm 2019.   Tiêu chuẩn về tổng thu nhập đối với người đang được nhận hỗ trợ về chi phí y tế là dưới 1,504,013won/tháng đối với gia đình có 3 thành viên và dưới 1,845,414won đối với gia đình có 4 thành viên. Người nhận được sự hỗ trợ về chi phí y tế thường được giảm chi phí y tế rất nhiều khi đi khám chữa bệnh tại bệnh viện.   Tiêu chuẩn về tổng thu nhập đối với người được nhận sự hỗ trợ về chi phí nhà ở và chi phí giáo dục sẽ tăng cao hơn khoảng 150,000won áp dụng với thu nhập đối với gia đình có 3 và 4 thành viên như phía trên, do đó theo dự kiến sẽ có rất nhiều gia đình được nhận sự hỗ trợ về chi phí sinh hoạt cơ bản do Chính phủ hỗ trợ.   Tuy nhiên không phải hộ gia đình nào đáp ứng đủ các tiêu chuẩn về tổng thu nhập nêu trên đều được nhận sự hỗ trợ của Chính phủ cả. Ngoài yếu tố về thu nhập ra, cơ quan chính quyền sẽ phải đánh giá cả về số tiền tiết kiệm, giá thành của ngôi nhà mà mình đang sở hữu(nếu có) hoặc số tiền đặt cọc khi thuê nhà thanh toán tiền hàng tháng hoặc thuê trọn gói, vv   Ngoài các yếu tố trên, cơ quan còn đánh giá cả khả năng phụng dưỡng cha mẹ già của con cái. Mặc dù cha mẹ già không có thu nhập nên đáp ứng được tiêu chuẩn về thu nhập của chính sách nhưng nếu con cái mà có thu nhập cao thì cha mẹ già cũng không được xét vào diện được nhận sự hỗ trợ về sinh hoạt phí cơ bản của Chính phủ. Như vậy, cha mẹ già muốn được nhận sự hỗ trợ về sinh hoạt phí cơ bản thì tổng thu nhập và tài sản của con cái cũng là một yếu tốt đánh giá mang tính khách quan khá cao. Do quan niệm của Hàn quốc, con cái nếu như giàu có thì việc con cái biếu tiền và phụng dưỡng cha mẹ già là điều đương nhiên. Trong việc đánh giá khả năng phụng dưỡng cha mẹ của con cái, cho đến nay vẫn còn sự phân biệt giữa con trai và con gái. Ví dụ cụ thể, vợ chồng ông A đang sống tại thủ đô Seoul(người chồng 67 tuổi và người vợ 55 tuổi) có con trai đang đi làm với thu nhập 2,700,000won/tháng. Nếu như thu nhập của người con trai dưới con số quy định là 1,710,000won thì vợ chồng ông A sẽ được xét vào diện cần được nhận sự hỗ trợ về sinh hoạt phí cơ bản nhưng nếu thu nhập quá 2,870,000won thì sẽ không được xét. Mức lương hiện tại của người con trai đang ở khoảng giữa thu nhập 1,710,000won/tháng ~ 2,870,000won/tháng.   Trong trường hợp này, chúng ta hãy cứ coi như 30% số tiền trong con số 990,000won(2,700,000won-1,710,000won)sẽ dùng để phụng dưỡng cha mẹ già. Như vậy theo đánh giá, khả năng phụng dưỡng cha mẹ già của người con trai, với số tiền như trên(khoảng 300,000won) người con trai sẽ dùng làm sinh hoạt phí cho cha mẹ của mình. Theo đó, Chính phủ sẽ trừ đi số tiền mà người con trai có thể chu cấp cho cha mẹ mình là 300,000won/tháng đó ra, Chính phủ sẽ chỉ cấp 570,000won/tháng cho họ nữa thôi. Nếu người phụng dưỡng không phải là con trai mà là con gái thì số tiền cần phụng dưỡng cho cha mẹ mình sẽ là 15% trong 990,000won(khoảng 150,000won/tháng). Con gái sẽ chịu ít gánh nặng về phụng dưỡng cha mẹ già hơn con trai, cũng từ đây phản ánh được trách nhiệm lớn lao của người con trai trong gia đình. Nhưng bắt đầu từ năm sau, tiền phụng dưỡng cha mẹ già sẽ được giảm xuống còn 10% và không còn phân biệt giữa con trai và con gái nữa. Trong trường hợp này, vợ chồng ông A sẽ được nhận số tiền hỗ trợ là 800,000won/tháng từ Chính phủ thay vì chỉ được nhận 570,000won/tháng so với quy định cũ. Bộ phúc lợi giải thích cho việc này đó chính là phản ánh trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ già của con cái đều như nhau phù hợp với xu hướng hiện tại của xã hội.   Không chỉ có thế, nhằm giảm thiếu gánh nặng về việc phụng dưỡng cha mẹ già cho con cái, Bộ cũng đã giảm tiêu chuẩn về thu nhập của người phụng dưỡng. Theo quy định hiện tại, thu nhập về tổng tài sản từ bất động sản-tín dụng-ô tô của con cái sẽ được tính trung bình theo giả thuyết trên là 4,17%/tháng, nhưng tới đây sẽ chỉ là 2,08%. Người già 85 tuổi đang sinh sống tại thành phố Busan có con trai 57 tuổi(gia đình có 5 thành viên) do tổng tài sản từ nhà-tín dụng, vv vượt quá số quy định nên ông không được nhận sinh hoạt phí cơ bản do Nhà nước hỗ trợ, nhưng theo chính sách được cải đổi này, năm sau ông có thể nhận được số tiền hỗ trợ từ Nhà nước là 230,000won/tháng.   Cũng không ít các trường hợp mà người tàn tật loại trung bình không được nhận sự hỗ trợ về sinh hoạt phí cơ bản do thu nhập của cha mẹ mình cao hơn so với thu nhập mà Nhà nước quy định. Vì trong trường hợp này, cha mẹ sẽ chính là người phải chăm sóc sinh hoạt cho người tàn tật đó. Nhưng đến năm sau, quy định về thu nhập của cha mẹ cũng sẽ được hủy bỏ.            
    • Multi-Lang
    • 베트남어
    2019-10-12
  • 多文化家庭劳动信息,韩国实施的《禁止欺凌职场生活法》
    韩国最近实行了“禁止职场人欺负工作人员法”。该法律是为了防止上司或同事利用自己的地位,给身体和精神带来痛苦的行为。从过去开始,韩国的儒教文化、军队文化、权威主义等交织在一起,在公司内部发生了各种各样的“甲质量”现象。通过该法律,多文化家庭现在也不要再忍耐,找回劳动者的权利吧。   1. 禁止欺凌职场人的法律 《禁止欺凌职场人的法律》是2018年12月27日国会全体会议通过的劳动基准法修正案中明示的内容,主要内容是禁止使用者和劳动者利用在工作岗位上的地位或关系优势给其他劳动者带来身体上、精神上的痛苦等。   根据该法,发生公司内部欺压现象时,用户应立即进行调查,并根据受害员工的意愿采取变更工作地点、带薪休假命令等适当措施。如果用户申报发生在公司内欺凌事实或解雇主张受害的职员,给予不利益待遇,将处以3年以下有期徒刑或3千万韩元以下的罚款。   2. 禁止职场人骚扰的处罚标准是? 那么,怎样才能说是职场骚扰,怎样才能惩罚职场人呢? 法律禁止的职场内欺凌方式多种多样。“集体排挤”、“在执行业务的过程中故意排挤职员”、“没有适当理由不承认能力和成果”、“强行劝诱喝酒”、“强迫聚餐”、“只让劳动合同中没有明示过的杂活去做”、“暴力和威胁”、“反复的粗话”等都可以算作是职场内的欺辱凌行为。   职场内欺负人的判断要素包括以下三个要素。1. 利用在工作岗位上的地位或关系等优势。2. 3.业务上超过适当范围的行为。给他们带来身体上和精神上的痛苦,   3. 单位内禁止欺凌法举报方法 公司内禁止欺凌的规定是加害行为人向公司申报,公司对此采取社内措施的程序。平时拥有10名以上员工的公司必须在就业规则中把防止在公司内出现“欺凌”以及发生时所采取的措施等事项记载在“就业规则”中,因此,如果在公司内部出现“欺凌”现象,首先要了解公司的“就业规则”是如何申报的。   除此之外,由于单位内的“折磨”而遭受精神上的痛苦,并患有疾病的情况下,得到诊断书,就可以进行工伤补偿申请程序的事实。 某就业网站以1206名职场人为对象进行的问卷调查结果显示,64.3%的职场人回答曾经历过职场内的困扰。另外,对于“辞职的决定性理由”,退休者们也认为是上司的蛮横无理。也就是说,在公司内部闹事非常严重。   多文化家庭要充分认识到这一法律的实行,并通过与在公司内受到欺凌时可以信赖的上司进行商谈,为圆满解决问题而做出努力。
    • Multi-Lang
    • 중국어
    2019-10-12
  • “针对没有治疗费而经受苦痛的多文化家庭给予支援”
      京畿道分享文化事业是为应该接受治疗但没有治疗费而经受苦痛的低收入阶层和愿意做社会贡献事业的机关或者企业相连接的项目。为治疗费负担而苦恼的多文化家庭等都可以得的京畿道分享文化事业的帮助。  从2008年三星电器,李春泰医院,2011年(株)큐렉소,博爱医院,铜雀庆熙医院一起开始的为低收入阶层人工关节手术支援事业以来,2016年12月为止,和8所支援机关进行着4项分享文化事业。  以此京畿道通过分享文化事业从2008年以后开始到现在总共897件,共支援8千2百万元。  1. 人工关节手术支援事业  人工关节手术支援事业是从2个机关进行支援的。首先三星电器从2008年开始在基础受给者中,医疗保护1种,75岁以下低收入阶层为对象,进行人工关节手术费和看护费支援。手术由水原李春泰医院支援。人工关节手术机器人企业큐렉소也从2011年开始进行机器人人工关节手术支援事业。  支援对象为 ▲与年龄无关,医疗供给1,2种 ▲医疗保护对象 ▲无限照应对象 等。多文化家庭如果属于此标准的话,也可得到支援。  医疗供给和医疗保护对象是个人负担费用全部支援, 无限照应对象是本人负担费用的一部分可以得到支援并且去平泽博爱医院,首尔铜雀庆熙医院接受手术。    2. 烧伤患者医疗费支援  在베스티안烧伤后援财团支援烧伤患者医疗费。支援对象为由意外烧伤给身体带来苦痛和经受精神后遗症的中等阶层收入的80%以下的人。没有年龄限制,紧急医疗费最多2千万为止,烧伤再建整形医疗费最多1千万支援。    3. 麦子福利财团医疗费支援  麦子福利财团是1残疾或者稀贵疾患需要手术的中等收入80%未满的低收入阶层儿童为对象,在5个领域进行医疗费支援。支援对象 ▲未满18周岁的残疾儿童青少年为对象,每月20万元以内的康复医疗费和各种医疗费支援(残疾儿童接连医疗费)▲未满18周岁残疾儿童青少年为对象最多500万元手术费支援(残疾儿童手术费) ▲需要面部手术的未满24周岁的儿童青少年为对象面部残疾关联手术费最多400万元支援(面部残疾人手术费) ▲肾脏移植确定情况,无年龄限制最多500万元支援(肾脏移植手术费)▲以危机低收入阶层家庭为对象,对生活费,医疗费,住房费用等进行支援。根据幕金内容支援时机和方法有所不同,因此一定要进行确认。 4. 国立中央医疗院再建整形支援  接受韩国心脏财团的后援,能够得到再建整形手术费支援。对应疾病有口唇裂(嘴唇分支症),口蓋裂(上牙堂分支症), 发音障碍, 烧伤疤痕, 多指症等。 支援对象为 ▲医疗供给1种和2种 ▲次上位阶层中本人负担轻减对象 ▲多文化家庭低收入阶层等。  京畿道相关人士指出"分享文化事业将在今后为那些因治疗费而经受苦痛的人们扩大事业""通过京畿道,企业,医院共同进行的医疗费支援事业,今后将建设出更光明更健康的京畿道"。  相关事项请咨询京畿道分享文化组031-8008-5218即可。      
    • Multi-Lang
    • 중국어
    2019-10-11
  • Thông tin về lao động dành cho gia đình đa văn hóa,
    <다문화가족 근로정보, 직장내 괴롭힘 대처방안>      Gần đây nhất Chính phủ Hàn quốc đã chính thức thi hành luật "Cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc". Luật được thi hành nhằm mục đích ngăn chặn sự tiếp xúc về thân thể hay tâm lý giữa các đồng nghiệp với nhau hoặc giữa sếp và nhân viên cấp dưới. Từ lâu nay, xã hội Hàn quốc vẫn còn bị ảnh hưởng của văn hóa Nho giáo và văn hóa quân đội hay những quyền uy của người cấp trên, vv do đó tại nơi làm việc đôi khi vẫn còn xảy ra những việc lộng hành. Thông qua việc thi hành Luật này của Chính phủ, gia đình đa văn hóa hãy nắm thật tỉ mỉ, không nên chịu đựng khi những hành vi quấy rối đó xảy ra với bản thân mình mà hãy tìm lại quyền lợi lao động cho chính mình.   1. Định nghĩa về Luật cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc là gì? Luật cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc được chính thức xác nhập vào Luật bảo hộ lao động thông qua nhiều lần hội ý của các đại biểu tại kì họp Quốc hội vào ngày 27 tháng 12 năm 2018. Nội dung chính của Luật cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc đó chính là nghiêm cấm người cấp trên tại nơi làm việc lợi dụng quyền hành của mình để gây ra các hành vi quấy rối về thân thể cho đến tinh thần đối với người lao động đang làm việc chung mới mình. Dựa vào nội dung của Luật, khi các hành vi quấy rối đồng nghiệp xảy ra tại nơi làm việc thì cơ quan chức năng phải nhanh chóng tiến hành điều tra cụ thể sự việc, tùy vào nguyện vọng của người lao động bị quấy rối mà có thể cho phép thay đổi địa điểm làm việc hay cho nghỉ phép có lương, vv Nhà tuyển dụng có thể bị phạt từ dưới 30 triệu won hoặc ngồi tù 3 năm trong trường hợp nhà tuyển dụng báo sự việc quấy rối đã xảy ra đó hoặc có những biện pháp xử lý bất công đối với người lao động bị quấy rối như đuổi việc, vv   2. Tiêu chuẩn để xử phạt khi có các hành vi quấy rối như thế nào? Cụ thể, các hành vi như thế nào thì được cho là quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc và cách xử phạt đối với người thực hiện các hành vi đó là như thế nào? Nội dung liên quan đến các hành vi quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc được Luật cấm có thể nói là rất đa dạng. Người lao động bị cả tập thể xa lánh, loại bỏ đồng nghiệp ra khỏi quá trình xử lý công việc, không công nhận thành quả lao động cũng như năng lực của đồng nghiệp mà không có bất cứ lý do chính đáng nào, yêu cầu đồng nghiệp uống nhiều bia rượu, yêu cầu ăn tối, yêu cầu làm các việc lặt vặt không được nêu trong hợp đồng lao động đã kí, bạo lực hoặc uy hiếp hay nhiếc móc đồng nghiệp nhiều lần, vv là các ví dụ điển hình về nội dung của Luật. Để phán đoán xem hành vi đó có được coi là vi phạm về Luật cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc hay không thì hành vi đó phải đáp ứng đầy đủ 3 điều kiện, thứ nhất, người thực hiện hành vi quấy rối đó có đang lạm dụng chức quyền của mình hay không, thứ 2, hành vi đó có vượt quá phạm vi cho phép của công việc hay không, thứ 3, việc thực hiện hành vi đó có khiến môi trường làm việc của đồng nghiệp trở lên khó khăn hơn hay có làm cho đồng nghiệp phải chịu những tổn thất về mặt thân thể cũng như tinh thần hay không.   3. Hướng dẫn báo cho cơ quan chức năng khi bị quấy rối Theo như quy định của Luật cấm quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc, người bị quấy rối sẽ báo sự việc này lên ban lãnh đạo tại chính nơi mà mình đang công tác, đơn vị có thẩm quyển tại nơi làm việc sẽ có trách nhiệm phải tiến hành điều tra sự việc và xử lý nội bộ. Đối với các cơ quan xí nghiệp có số lượng người lao động từ trên 10 người trở lên thì bắt buộc phải ghi thật rõ về cách xử lý khi xảy ra các hành vi quấy rối đồng nghiệp tại nơi làm việc trong Quy định về lao động. của chính cơ quan xí nghiệp đó. Trong trường hợp xảy ra sự việc nêu trên, người bị quấy rối phải tìm hiểu tỉ mỉ về nội dung liên quan đến sự việc tại Quy định về lao động tại nơi mình đang làm việc. Ngoài các hành vi nêu trên, trong trường hợp người lao động phát sinh bệnh tật sau khi bị quấy rối tại nơi làm việc thì hãy đến bệnh viện để đăng kí cấp phiếu chuẩn đoán bệnh sau đó đăng kí hỗ trợ bảo hiểm lao động, đây chính là một trong những quyền lợi cơ bản nhất của người lao động.   Theo kết quả thống kê từ một kênh tuyển dụng lao động, tiến hành khảo sát 1206 người lao động thì được biết có đến 64.3% người lao động trong tổng số đó đã từng bị quấy rối tại nơi làm việc. Không chỉ có thế, người được khảo sát còn cho biết rằng phải chịu sự soi xét của lãnh đạo vì lý do 'họ đang nắm quyền sa thải của nhân viên trong tay'. Qua đây chúng ta có thể thấy rằng sự hống hách của cấp lãnh đạo tại một số nơi làm việc rất nghiêm trọng. Hy vọng gia đình đa văn hóa hãy nắm thật rõ về Luật được Chính phủ Hàn quốc thi hành này. Nếu các hành vi quấy rối đó xảy ra với chính bản thân mình thì hãy tâm sự với một đồng nghiệp hay lãnh đạo nào đó thật tin tưởng tại nơi làm việc, thông qua đó hãy tìm cho mình cách giải quyết thật là êm đẹp.      
    • Multi-Lang
    • 베트남어
    2019-10-11
  • INTERVIEW, The Man Called ‘Nam June Paik’s Hands’
      Lee Jung-sung was running an electronics shop in Seoul in 1988 when he first met Nam June Paik, the father of video art. For nearly two decades thereafter, Lee worked as Paik’s project technician and main collaborator. Lee is still busy these days overseeing the late virtuoso’s legacy, restoring and maintaining his works. ‘Nam June Paik Art Center’ is located in Yong-in City. We can meet his masterpieces anytime. Behind Nam June Paik, the world’s first video artist, there was Lee Jung-sung. Their first collaborative work was a tower of 1,003 TV sets titled “The More the Better” (Dadaikseon, 1988). In the ensuing 18 years, Lee engineered the installation of Paik’s artworks, and as they crisscrossed the globe, Lee morphed into Paik’s closest collaborator and source of ideas. It could be said that Nam June Paik’s brain soared on the wings of Lee Jung-sung’s hands, and Lee Jung-sung’s hands were able to build amazing things because of Nam June Paik’s brain.  Sowing Trust Lim Hee-yun: So how did you meet Nam June Paik? Lee: I have to set the scene first. The household appliances trade show in Korea began in 1986. The Seoul International Trade Fair opened in what is now the COEX Convention Centre in Samseong-dong, and the competition between Samsung and LG was really intense. They were having a battle of ideas, under strictest secrecy, to come up with the most innovative display for the grand opening. The Samsung side commissioned me to install a “TV wall.” I managed to build a wall of 528 TVs in little time, so after that they got me to do all the displays for the major Samsung Electronics stores in Seoul. And then it was 1988. Mr. Paik was asking around for a technician to help build “The More the Better,” and eventually got in touch with me because I was doing that work for Samsung. He asked me, “Can you do me one with 1,003?” And, of course, I said, “Yes, I can do that.” I was thinking, “I did one with 528, just doubling the number shouldn’t mean it can’t be done.” At that point I had no idea about what an important figure Nam June Paik was, or what an embarrassment it would be on the global stage if we couldn’t pull it off. They say, don’t they, that you’re bravest when you know nothing. Lim: Did the work on “The More the Better” go smoothly? Lee: Mr. Paik tasked me with installing the 1,003 TVs and then he went off to America, simply saying, “Do a good job.” At the time, the biggest challenge to installing TVs on such a large scale was how to deal with the video feed. Even in Japan, they only had a device that could distribute video to six TVs simultaneously. And it was 500 dollars apiece, which was a lot of money. So I started making my own from scratch. In the end, the 1,003 TVs worked perfectly by the promised date of the live broadcast. It was the best feeling ever. I think Mr. Paik was really surprised, too. Later on, when he came back to Korea, he admitted to me, “To be honest, I thought if even half of them worked, it would be a big achievement.” Then he asked, “I have to make another work in New York. Could you do it?” And I responded, “Sure, yeah, why not?” The work was “Fin de Siecle II,” which was installed at the Whitney Museum in 1989. After that one, Mr. Paik sent me to Switzerland where I couldn’t even speak the language. I had to install 80 TVs in a week, and because of my massive bag full of TV parts and tools, I was stopped by customs at Zurich Airport. I wrangled with the customs officer, speaking in Korean and making signs with my hands and feet. I managed to persuade the gallery to extend the time I was able to work until after closing. I finished the work in less than five days and was able to go off and do some sightseeing. That was when Mr. Paik really came to believe in my grit and adaptability. Exchange of Ideas Lim: You started out as a technician. How were you able to understand the creative world of Nam June Paik when even people in the art world at the time weren’t able to keep up with him? Lee: I’ll turn that question around. Do you understand Picasso’s paintings? There’s no right answer when it comes to appreciating works of art. There’s nothing to wonder about with why people like a certain artwork either. You just need to feel for yourself, “That’s fun,” or “That looks good.” At the beginning, I also just passively made whatever Mr. Paik instructed me to make. But from some point or other, I started candidly proposing my ideas, too. If I were to say, “I think it would be good if we add something like this, what do you think?” he’d respond with, “Hey, buster, you should have said so from the beginning.” And then I realized, “Ah, if I suggest my ideas in advance, he really would take them on.” Yes, he would readily take on the advice I gave in consideration of the environment of the exhibition space and technological limitations. Lim: Is there a lot involved to maintain Nam June Paik’s works? And what work do you do now aside from that? Lee: Not long ago, I worked on restoring the work “108 Agonies” (1998) in Gyeongju. It was so damaged that it took me a whole week, and I also did some work on “Fractal Turtleship” (1993) at the Daejeon Museum of Art. Recently, I went over to the Whitney Museum in New York to help with the conservation of “Fin de Siecle II.” Aside from that, I give advice to young budding artists, and I occasionally give lectures, too. This autumn, there’s a big Nam June Paik retrospective in Nanjing, China, and I think I’ll have to work on that one, too. I also have to keep pouring my heart and soul into the organization of his archive. Preservation and Restoration  Lim: Now the era of YouTube is in full swing. How do you look back on Nam June Paik’s art in this day and age?  Lee: He went around piling up debts to create innovative artworks, but with today’s technology he would have made loads of really unusual works. In his later years, he stopped doing video art and tried to go into laser art, but the overheads were just so high. He was just about able to use military-grade lasers. If lasers and LED had been in use when Mr. Paik was doing his work, we probably would have gotten to discover another Nam June Paik, entirely different from the one we know. Lim: Do you still sometimes think of the days when you were working with Nam June Paik? Lee: Of course. I was nothing but a technician, but since I worked with Mr. Paik on his artworks, I got to travel the world and wanted for nothing. To tell you the truth, even now, once or twice a month, I meet him in my dreams and we work together. It’s completely new work. In the dreams, we never work again on the works we made in the past. Maybe his insistence on always going after what’s new is still alive.   Lim Hee-yun, KOREA FOUNDATION
    • Local-East
    • 용인
    2019-10-02
  • ‘Teen Suicide’ Understanding the Risk and Getting Help
          Teenagers have their whole lives ahead of them, they’re often told. The idea that a teen could be thinking about ending that life might be hard for their friends, families, or other people in their community to believe. But the risk of suicide should be on the radar of anyone who interacts with teens, says Dr. Jane Pearson, a mental health expert at NIH. The rate of teen suicide has increased over the last decade. Suicide is now the second leading cause of death for teens and young adults in the United States. Experts don’t know why this rate has been rising. But NIH-funded researchers are working on better ways to find and help teens who are thinking of suicide. “There are some very effective treatments for youth who are suicidal,” Pearson explains. “We’re trying to figure out how to make those treatments more accessible for more youth.”   Who’s at Risk? Many things can increase the risk of suicide in teenagers. One major risk factor is experiencing a mental health issue like depression, anxiety, or trauma. Most people who die by suicide have struggled with a mental health condition. Other risk factors include a family history of suicide, violence, or substance abuse. Teens also experience many stressful life events for the first time. These can include a breakup with a romantic partner, trouble at school, violence, or conflicts with friends. “Teens don’t have the life experience to know that these things will be temporary, that they’ll get through it,” Pearson says. And they might think they’d rather be dead than feel the way they do at that moment in time, she adds. Persistent misunderstandings about suicide can also keep teens from getting the help they need, adds Pearson. “Many people think that a teen talking about or attempting suicide are so-called gestures, or cries for attention,” Pearson explains. They don’t think that the teen is in real danger. “That’s definitely a myth,” says Dr. Cheryl King, a suicide-prevention researcher at the University of Michigan. “If someone has been repeatedly suicidal or talking about it for a long time, that should have us more concerned rather than less concerned.”   Knowing When Teens Need Help Some of the warning signs that a teen is thinking about suicide are talking about wanting to die, feeling hopeless, or being trapped or in unbearable pain (see the Wise Choices box for more signs). If you are concerned about a teen who may be thinking about suicide, start a conversation, says Dr. Joan Asarnow, a suicide-prevention researcher and clinical psychologist at the University of California, Los Angeles. “A conversation can just start with ‘are you OK?’ or ‘is there something that feels like it’s too big of a problem?’” Asarnow explains. Pearson recommends that people start these conversations early, when they first start to feel that something’s wrong with a teen. “It’s going to be easier to help somebody before they’ve really decided on a course of action to kill themselves,” she says. But many teens have suicidal thoughts that go unrecognized. King and other NIH-funded researchers are studying ways to better identify teens at risk of suicide. King is testing a new method to screen teens who come into hospital emergency rooms for suicide risk. While most teens don’t see a mental health specialist, she says, “roughly 1 in 5 goes to the emergency department at least once a year. So, it’s a particularly good place for suicide-risk screening.” This is especially true because risk-taking behaviors such as substance abuse and dangerous driving can land teens in the emergency room, King explains. And teens who engage in such behaviors are at higher risk of suicide. Other researchers are looking at ways to use technology to identify when teens already known to be at risk of suicide are most vulnerable. For example, one team is testing whether smartwatches can detect when teens’ emotions are affecting their body before the teens themselves feel distressed. “New technologies may provide us with a way to intervene at the moment where the kids really need it, without depending on them to reach out on their own,” Asarnow explains.   Keeping Teens Safe Treatments are available that can help teens at risk of suicide. “Underlying mental health issues like depression and trauma are treatable conditions, and there are ways we can help youths with these troubles once we know about them,” says King. Talk therapy and medications can both be effective for many people. NIH-funded researchers have also developed therapies that can help very high-risk teens—those who have already attempted suicide, sometimes more than once. Asarnow and her colleagues recently showed that types of intensive counseling for teens and their families can reduce the risk of another suicide attempt by about a third. This counseling, based on treatments called cognitive behavioral therapy (CBT) and dialectical behavior therapy (DBT), teaches coping strategies and life skills. Involving the family in suicide prevention seems to be more effective than just treating the teen, Asarnow says. Her program counsels and teaches parents as well as the teens in their care. One thing any family can do to help protect a teen thinking of suicide is to talk with a health care provider about putting together a safety plan, she adds. A safety plan is a document the teen and trusted adults create together. It includes coping strategies and contact information for people who have agreed to help in times of crisis. A safety plan also includes commitments from the family to keeping the teen’s environment safe, such as limiting access to medications and firearms. The decision to harm oneself is often made in a split second. A safety plan “makes the best decisions the easy things to do,” Pearson explains. “The family wants that, and the teen wants that.” If you or someone you know is thinking about suicide, you can call the National Suicide Prevention Lifeline at 1-800-273-TALK. You can also text “HOME” to the Crisis Text Line at 741741. Experts recommend both parents and teens store these numbers in their smartphones. NIH, USA
    • Multi-Lang
    • 영어
    2019-09-27
  • 文化家庭福利信息,从明年开始,就会降低基础生活领取者门槛
    在收入不多的多文化家庭,政府要好好运用支援生活费的制度基础生活保障制度,即使自己不能成为基础生活领取者,也要记住,如果成为基础生活领取者,就会大大减少父母的零用钱等负担。 如果想成为基本生活的领取者,2019年标准3人家庭要在月收入112万8010韩元以下,4人家庭要达到138万4061韩元。去医院时,大部分都可以打折医疗费用的医疗津贴领取者,3人的150万401 ~ 3韩元以下,4人家庭要在184.5414万韩元以下。居住领取补助金的领取者或教育津贴的领取者从那里约15万韩元,因此,更多的人可以享受优惠。但是,如果只满足这个月薪标准,就可以得到优惠,而储蓄的金额、所有住宅价格或前月租保证金、汽车价格等都计算,再加上工资。也就是说,即使父母没有收入,也会有很多子女赚钱,父母也不能成为基本生活的领取者,如果父母成为一个基本领取者,就会追究子女的收入和财产。因为从韩国的感情上来讲,如果子女赚了很多钱,当然也会给父母带来很多钱。这时,对子女的抚养能力进行了判断,但到现在为止,一直对儿子和女儿是有差别的。   假如在首尔生活的A某夫妇(丈夫67岁,妻子55岁)有每月赚270万韩元的儿子,如果儿子的收入不到171万韩元,A某夫妇就会成为基础领取者,如果超过287万韩元,就会被淘汰,儿子收入为171万韩元和287万韩元之间。在这种情况下,将99万韩元(270万韩元- 171万韩元)的30%认为,抚养能力有所增加,因此,这样(约30万韩元)只会向父母提供生活费,因此,政府每月向A某夫妇支付的生活费费30万韩元,每月支援57万韩元左右,如果不是儿子,而是结婚的女儿,就会把99万韩元的15%(约15万韩元)视为赡养父母的费用。女儿的抚养父母抚养负担是儿子的一半,但明年,将抚养费用的负担降低到10%,并取消了儿子和女儿的区分,因此,A某的生活费补助从57万韩元增加到80万韩元,福利部反映了赡养父母的责任,反映了把所有子女转移的趋势,消除了歧视。   为了减轻子女的抚养负担,将子女的房地产、金融资产和汽车换算为收入时,将其额的4.17%除以每月收入,而今后将降低到2.08%,而釜山的85岁老人则因57岁的儿子(5人)的家、金融财产等,没有生活费,但明年将得到23万韩元。重症残疾人在父母的收入和财产,在基础领取者中被淘汰的情况频繁,父母也会成为赡养义务者.   从基础领取者(25岁~ 64岁)的收入来看,从劳动所得中扣除30%,而基础领取者B(40岁)的劳动工作,在每月支付了80万韩元劳动所得的情况下,以每月生活费津贴为33万韩元,如果明年实施劳动收入扣除,就会增加60万韩元。 另外,还会大幅放宽子女的财产标准,减少抚养负担。与此同时,在基础领取者收入的情况下,从劳动所得中扣除30%,为增加生活费补助,降低基础领取者进入门槛。 保健福利部10日表示,计划以这种方式修改基础生活保障制度,并于明年开始实行。平均计算了此前一直被指责不尽如人意的领域。   此外,保健福利部10年来首次大幅扩大了基本生活保障金领取者的财产扣除幅度。例如,大城市将从5400万韩元增加到6900万韩元。到明年,7万户家庭成为了新的基础领取者,而福利部长官朴永浩说:“由于赡养义务者制度,在基础领取者中淘汰的贫困阶层达93万人,因此,他们的基础领取者比贫困的贫困,但没有得到国家的支援。如果明年改善制度,贫困阶层的9万人将每月平均支付30万韩元的生活费。”
    • Multi-Lang
    • 중국어
    2019-09-27
  • 多文化家庭金融信息,考虑扩大提供需求集中的“阳光论17”
    为了支援利用20%左右的高利息贷款的最低信用者,2日推出的“阳光论17”的需求正在涌向市场。上市仅6个交易日就贷出了约280亿韩元的贷款。信用等级不高的多文化家庭也可以考虑使用“阳光论17”。金融当局计划如果需求持续下去,将原定为2000亿韩元的今年的供给目标扩大。   韩国政府机构金融委员会11日表示,截至9日,“阳光论17”共提供3659次,共提供278亿韩元。平均每天约46亿韩元。   金融委员会表示:“上市初期,等待需求和中秋资金需求可能集中在一起。今后将密切关注趋势,必要时将考虑扩大供给。” 金融委员会计划今年提供2000亿韩元、明年提供5000亿韩元、此后每年提供1万亿韩元的“阳光论17”。   “阳光论17”是为那些利用20%高利息贷款的最低信用者准备的高利息对策商品。其对象是年收入在3500万韩元以下或信用等级在6级以下、年收入在4500万韩元以下的低收入、低信用者。   虽然年利率固定为17.9%,但如果诚实偿还,则每年降低1.0%至2.5个百分点。基本贷款限额为700万韩元,但如果出现住院费等特殊情况,可以通过咨询平民金融综合支援中心获得1400万韩元。   可以在13家上市银行和全国28家平民金融统合支援中心申请。截至目前,各支援渠道的申请比重情况是,银行分行39.2%、移动(新韩银行)37%、平民金融综合支援中心23.8%等。   金融委员会表示:“如果考虑银行圈分行数量,中心的数字(28个)较少,但中心申请特例担保的比重较高。” 金融委员会为了不给17号“阳光论”用户带来不便,决定向平民金融综合支援中心追加投入咨询人力等最大限度地补充可用人力,并运营咨询预约系统。另外,为了防止在运营过程中发生的顾客不便事项重复出现,银行将改善操作程序,修改操作程序及系统错误等业务程序。   왕그나 기자  
    • Multi-Lang
    • 중국어
    2019-09-27
  • Thông tin tín dụng dành cho gia đình đa văn hóa,
          Nhằm mục đích hỗ trợ cho tầng lớp người lao động có thu nhập thấp đang sử dụng loại sản phẩm tín dụng với lãi suất lên đến 20% thì việc cho ra đời sản phẩm tín dụng mang tên 'Haetsallon17' vào ngày 2 vừa qua đang được các khách hàng rất ưa chuộng. Chỉ mới ra đời được 6 ngày làm việc mà số tiền cho khách hàng vay đã lên đến 28 tỷ won. Cấp độ tín dụng của các gia đình đa văn hóa nếu thấp thì khi vay tiền ngân hàng, hãy suy nghĩ đến việc sử dụng sản phẩm này nhé. Cơ quan tài chính cho biết rằng nếu như sự ưa chuộng và nhu cầu cần của khách hàng ngày càng tăng cao thì cơ quan sẽ xem xét đến việc mở rộng mục tiêu về số tiền cho khách hàng vay từ 200 tỷ won lên một con số cao hơn.   Ngày 11 vừa qua, Ủy ban tài chính thuộc sự điều hành của Chính phủ cho biết rằng đã cung cấp được 3659 lượt sử dụng sản phẩm ‘Haetsallon17’ tương đương với 27,7 tỷ won theo con số thông kê ngày 9 vừa qua. Như vậy, trung bình mỗi ngày Cơ quan cung cấp số tiền 4,6 tỷ won cho khách hàng có nhu cầu sử dụng.   Ủy ban cho biết rằng “có sự kì vọng vào con số khách hàng sử dụng do sản phẩm được cho ra mắt lần đầu tiên cũng như tầng lớp khách hàng cần một số tiền để sử dụng trong dịp trung thu” và “sẽ có kết hoạch mở rộng phạm vi về số tiền dành cho việc cung cấp phục vụ nhu cầu của khách hàng nếu như các nhu cầu đó ngày càng nhiều”.   Kế hoạch cung cấp lượng tiền dùng cho sản phẩn theo từng năm cụ thể như trong năm nay là 200 tỷ won, năm sau là 내년엔 500 tỷ won, và các năm tiếp theo đó mỗi năm số tiền cung cấp sẽ tăng lên khoảng 1000 tỷ won.   Haetsallon17’ là sản phẩm thay thế cho các sản phẩm tín dụng với lãi suất vào khoảng 20% của các cơ quan tín dụng trên thị trường mà tầng lớp lao động có thu nhập thấp đang sử dụng. Đối tượng có thể đăng kí sử dụng sản phẩm tín dụng này đó là tổng thu nhập 1 năm dưới 35 triệu won hoặc cấp độ tín dụng của bản thân mình dưới cấp độ 6 đồng thời tổng thu nhập trong cả năm dưới 45 triệu won.   Tiền lãi suất của sản phẩm tín dụng này được cố định là 17,9%/năm nhưng nếu người sử dụng thanh toán tiền hàng tháng một cách đầy đủ thì số tiền lãi suất này sẽ giảm 1.0~2.5% qua mỗi năm. Hạn cho phép sử dụng tối đa số tiền của sản phẩm là 7 triệu won nhưng nếu như khách hàng cần số tiền để chi trả viện phí hay dùng vào một mục đích đặc biệt nào đó thì thông qua việc nhận tư vấn tại trung tâm hỗ trợ tín dụng tổng hợp dành cho người dân, số tiền tối đa mà khách hàng có thể đăng kí vay của sản phầm này sẽ có thể lên đến 14 triệu won.   Để đăng kí sử dụng sản phẩm này, khách hàng có thể trực tiếp đến 13 chi nhánh ngân ngàng trên thị trường và 28 trung tâm hỗ trợ tín dụng tổng hợp dành cho người dân được phân bổ trên địa bàn toàn quốc. Theo kết quả thống kê, đối với phương tiên quảng cáo như ngân hàng, tỉ lệ sử dụng sản phẩm của người dân vào khoảng 39.2%, phương tiện mobile(thuộc ngân hàng Shinhan) tỷ lệ sử dụng là 37%, và 23.8% là tỷ lệ sử dụng sản phẩm của khách hàng khi Trung tâm hỗ trợ tín dụng tổng hợp quảng cáo.   Ủy ban tín dụng cho biết thêm “mặc dù số lượng trung tâm(28 trung tâm) đang cho phép khách hàng giao dịch sản phẩm này ít hơn con số chi nhánh ngân hàng nhưng tỷ lệ đăng kí về bảo chứng khi vay tiền của khách hàng tại trung tâm vẫn lớn hơn so với tỷ lệ đăng kí tại các chi nhánh ngân hàng”.   Ủy ban tín dụng đang có kế hoạch điều hành hệ thống đặt lịch tư vấn để bổ sung nhân lực trực tuyến và tuyển thêm nhân lực là các tư vấn viên để làm việc tại Trung tâm hỗ trợ tín dụng tổng hợp dành cho người dân giúp cho khách hàng có thể nhanh chóng và tiện lợi nhất khi sử dụng sản phẩm 'Haetsallon17’ này. Ngoài ra Ủy ban cũng sẽ có kế hoạch cải đổi lại hệ thống xử lý công việc trên mạng điện tử cũng như không để xảy ra nhiều lỗi sai bị lặp lại nhiều lần trong quá trình xử lý công việc thông qua việc tái thành lập cấu tạo của Menu hướng dẫn khách hàng sử dụng sản phẩm tín dụng mới ra mắt của Ủy ban.  
    • Multi-Lang
    • 베트남어
    2019-09-27
비밀번호 :